Cùng một phương thuốc, nhưng khi đặt trong hai bối cảnh khác nhau, lại tạo ra giá trị hoàn toàn khác nhau. Với người thợ giặt, đó là phương tiện mưu sinh; với nhà chiến lược, đó là một lợi thế để tạo nên chiến thắng. Bài học quản lý nằm chính ở điểm này: nguồn lực không tự tạo ra giá trị lớn. Giá trị chỉ xuất hiện khi nhà quản lý nhận ra tiềm năng của nguồn lực, nhận diện đúng vấn đề, đúng thời điểm và đúng bối cảnh chiến lược. Một tài sản nhỏ bé, nếu được sử dụng trong phạm vi hẹp, có thể chỉ tạo ra kết quả khiêm tốn; nhưng nếu được nhìn bằng tư duy hệ thống và tư duy chiến lược, có thể trở thành đòn bẩy tạo ra kết quả vượt trội.
Trong doanh nghiệp cũng vậy, rất nhiều nguồn lực đang tồn tại nhưng chưa thực sự được chuyển hóa thành giá trị. Dữ liệu sẽ vẫn chỉ là dữ liệu nếu không được phân tích để hỗ trợ ra quyết định. Công nghệ sẽ chỉ tiêu tốn rất nhiều tiền nếu không được ứng dụng vào đúng điểm nghẽn của quá trình vận hành. Đầu tư cho con người sẽ bị nhìn như chi phí nếu tổ chức không biết trao cơ hội và môi trường để họ phát huy năng lực. Thương hiệu, quy trình, tri thức, mạng lưới khách hàng hay các mối quan hệ đối tác cũng vậy: chúng chỉ trở thành tài sản chiến lược khi được kết nối với mục tiêu phát triển và được tổ chức khai thác một cách thông minh.
Vì thế, nhà quản lý giỏi không nhất thiết là người có nhiều nguồn lực hơn, mà là người biết làm cho nguồn lực hiện có tạo ra giá trị lớn hơn. Họ không chỉ quản lý những gì đang có, mà còn biết biến dữ liệu thành kiến thức, dùng công nghệ để tăng năng suất, biến nhân viên thành đội ngũ cam kết, biến khó khăn thành cơ hội đổi mới và biến những nguồn lực rời rạc thành sức mạnh hệ thống. Quản lý, suy cho cùng, không phải là làm cho tổ chức bận rộn hơn, mà là làm cho nguồn lực của tổ chức trở nên có ý nghĩa hơn. Ở tầng sâu nhất, quản lý chính là nghệ thuật biến nguồn lực thành giá trị